Thật không ngờ, một người trầm tĩnh cũng sẽ có lúc điên cuồng như thế.
Nam Cung Thiến đi xuống từ trên lầu, liếc mắt một cái thấy ngay bên trong phòng ăn Ngô Duẫn Kỳ đang ngồi chung một chỗ nói chuyện với Sophie, cô ngẩn người một chút, nhưng vẫn đi xuống.
"Đã dậy rồi sao!" Ngô Duẫn Kỳ chủ động ngẩng đầu lên chào hỏi với cô, nụ cười trên mặt anh dịu dàng rất nhiều, Nam Cung Thiến cảm thấy có chút lúng túng, trầm mặc gật đầu một cái, sau đó ngồi xuống trước bàn ăn.
Giống như lúc ở thành phố K, Ngô Duẫn Kỳ không thích có nhiều người trong nhà, bình thường buổi chiều sẽ có người tới quét dọn phòng, chỉ có một dì cố định nấu cơm ở đây, Nam Cung Thiến mới vừa ngồi xuống, dì này liền đem thức ăn lên.
Sophie liếc mắt nhìn vẻ mặt Nam Cung Thiến lúng túng, lại nhìn sang Ngô Duẫn Kỳ, anh ta vẫn luôn cúi đầu xem tài liệu, ngược lại không nhìn ra cái gì, nhưng khi nhìn Nam Cung Thiến thì không giống như thế.
"Thiến Thiến, cô làm sao vậy? Sao ở nhà còn dùng khăn quàng cổ trùm lên, bộ lạnh à? Hay là bị cảm?"
Sau khi Sophie vừa nói xong, gương mặt Nam Cung Thiến nhất thời đỏ lên.
"Không có, không có gì! Ừ, bị cảm chút thôi." Cô rất sợ lạnh, Sophie cũng biết điều đó, bởi vì mỗi lần ra cửa, cô luôn là bao lấy bản thân mình cực kỳ chặt chẽ, cho nên nghe cô nói như vậy, cũng không để ý.
"Về sau nên để ý sức khỏe mình một chút, cô vừa tới nơi này không lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554262/quyen-3-chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.