Nam Cung Thiến cảm thấy, bản thân mình thật sự phải chết trong tay Ngạo Dạ Phong rồi.
Cho đến khi Ngạo Dạ Phong cảm thấy cô thật sự hít thở không thông nữa thìmới thả cô ra, hai người cùng thở hổn hển, Nam Cung Thiến đẩy Ngạo DạPhong một cái: "Anh muốn mưu sát hay sao!"
"Tại sao thời gian lâu như vậy mà không đi tìm anh? Em đã làm sai, chẳng lẽ ngay cả một câuxin lỗi cũng không có sao? Em có phải nghĩ như vậy là xong rồi sao."Ngạo Dạ Phong không thả cô ra, chăm chú nhìn cô gái trước mắt mình.
Nam Cung Thiến khẽ cúi đầu, thật ra thì cô không phải không muốn đi: "Em——không biết nên đối mặt với các anh như thế nào, thật xin lỗi!"
Nam Cung Thiến ngẩng đầu nhìn lên, thân thể Ngạo Dạ Phong khẽ động, lạimuốn đến áp cô xuống, cô cuống quít cắn môi dưới, cả người dính sát trên cửa, lúc này Ngạo Dạ Phong mỉm cười, xoay người đi tới trên ghế sa lonngồi xuống.
Sau khi Ngạo Dạ Phong rời đi, Nam Cung Thiến thật sâu thở phào một cái.
"Giờ là lúc em nên nói cho tôi biết em là ai." Ngạo Dạ Phong cười nhạt nhìn cô gái bị mình hôn đến sắp mất đi năng lực tư duy.
Nam Cung Thiến bước đến chỗ anh, đứng ngay ngắn: "Nam Cung Thiến, hai mươimốt tuổi, sinh ngày năm tháng một, cha là thủ trưởng trong đơn vị, mẹ là giáo sư, trong nhà còn có một em tráng, hiện đang là bộ đội đặc chủngcủa thành phố M."
Ngạo Dạ Phong nhìn dáng vẻ nghiêm trang của cô, cười hì hì: "Không trách được vẫn cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554241/quyen-3-chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.