"Việc buôn bán giữa tổ chức Hắc Bò Cạp và bang Long Hổ hoàn toàn không có bất kỳ xúc đột nào, đại khái là mọi người có thể chung sống hòa bình ở thành phố K, nhưng vì sao nhất định phải làm ầm ĩ lên như thế!" Ngô Hạo Thiên nói rõ.
"Đây cũng không phải là quyết định của tôi, người của tổ chức Hắc Bò Cạp vẫn luôn không vừa mắt huynh đệ bang Long Hổ chúng ta, những huynh đệ cấp dưới cũng luôn nhẫn nhịn, nhưng người tổ chức Hắc Bò Cạp vô duyên vô cớ chiếm địa bàn của chúng ta, các huynh đệ thật sự nhịn không nổi nữa, tôi cũng đã khuyên can rất nhiều rồi nhưng. . . . . . Anh cũng biết đó, cho dù là làm người đứng đầu cũng phải dựa vào những huynh đệ cấp dưới coi trong nên cũng có những chuyện chúng ta không quản được!"
Ngô Hạo Thiên quay đầu liếc nhìn Ngô Duẫn Kỳ, ánh mắt của anh nói cho ông biết, anh chưa bao giờ có sai thủ hạ đi trêu chọc người của bang Long Hổ.
"Này chú em, có phải là chú hiểu lầm hay không, có phải là chú không cẩn thận đắc tội bang phái khác, nhưng lại ngộ nhận là người của tổ chức Hắc Bò Cạp chúng ta không?"
"Anh cả của tôi ơi!" Hà Thiên học giọng điệu của Ngô Hạo Thiên, cười gian: "Em cũng là người đã từng đi theo anh Ngạo, em biết rõ quy tắc của Hắc Bò Cạp, em có thể vu oan cho người tốt sao? Thay vì chúng ta hỏi tội nhau ở đây không bằng đi quản giáo đi quản giáo cho tốt thủ hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554236/quyen-3-chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.