Đôi mắt đen láy nhìn không thấy đáy giống như có thể mang cả hắc ám đến thế giới này.
Trần Vũ Tịch cố gắng kiềm chế người mình không run lên, hai tay nắm chặt:"Anh có thể nói anh thật sự muốn chăm sóc ông cụ nên mới đưa ông đến nơi này? Hay là vì anh muốn trả thù!"
Ngô Duẫn Kỳ nắm lấy cổ áo Trần Vũ Tịch, kéo cô đến trước mắt mình, gần như áp vào mặt cô, bởi vì tứcgiận nên anh đã phun ra khí nóng vào mặt Trần Vũ Tịch.
Trần VũTịch thừa nhận, lúc anh làm như vậy, trái tim của cô thiếu chút nữa nhảy ra, cô thiếu chút đã ngất đi do sợ hãi, thiếu chút đã la lên, cô sợ,không hiểu mà sợ hãi, cảm giác sợ hãi này không phải cô muốn khống chếlà có thể khống chế được, cô đang run rẩy, không khống chế được mà runrẩy.
"Cô mà còn vì Ngạo Dạ Phong nói thêm một chữ nữa thì ngay cả cô bên cạnh anh ta tôi cũng sẽ đoạt lấy luôn đấy! Dùng tất cả biệnpháp, không chừa thủ đoạn nào!"
Ngô Duẫn Kỳ thả Trần Vũ Tịch xuống, xoay người không nhìn cô.
"Tại sao anh không làm như vậy, nói như vậy, mục đích của anh đã đạt đượcrồi sao!" Trần Vũ Tịch lạnh nhạt nói, thân thể vẫn còn vì sợ hãi mà hơiphát run.
Khóe miệng Ngô Duẫn Kỳ gợi lên ý cười nhạt, xoay người, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, Trần Vũ Tịch bị buộc ngửa đầu nhìn lên khuôn mặt tuấn tú đã từng làm cô mê muội: "Tôi muốn để cho cô tự nguyện điđến chỗ tôi, chỉ cần lòng của cô vẫn còn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554234/quyen-3-chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.