Trần Vũ Tịch không để ý đến ánh mắt mọi người chạy thẳng tới phòng làm việc của Ngạo Dạ Phong, không hề báo trước mà chạy vọt vào phòng làm việc của Ngạo Dạ Phong, thở hổn hển, bọn người Thẩm Thiên Dật An Tử Kỳ đều đang ở trong phòng làm việc, vẻ mặt nghiêm túc.
Chỉ khi Ngạo Dạ Phong thấy Trần Vũ Tịch, trong ánh mắt xẹt qua một tia kinh ngạc: "Vũ Tịch, làm sao em lại tới đây? Không phải em đang không thoải mái sao?"
"Xảy ra chuyện gì?" Vũ Tịch không để ý đến lời nói của Ngạo Dạ Phong vọt tới trước mặt anh.
"Xảy ra chuyện gì là xảy ra chuyện gì, em đang hỏi anh. . . . . ."
"Công ty không phải xảy ra chuyện gì sao?" Trần Vũ Tịch hỏi lần nữa chăm chú nhìn vào ánh mắt của Ngạo Dạ Phong.
"Em. . . . . ." Ngạo Dạ Phong khẽ mở miệng, không nói tiếp, liếc nhìn Thẩm Thiên Dật, lúc này hai người cũng không nói đùa cùng Vũ Tịch mà trầm mặc đứng dậy xoay người rời đi.
"Em biết có chuyện gì phải không?"
Nhìn gương mặt có chút tái nhợt và vành mắt thâm đen trũng sâu của Ngạo Dạ Phong, mấy ngày này, chắc anh không có ngủ ngon, có thể nói mỗi lần gặp nhau đều chưa nói gì thì đã đi ngủ rồi, cô hận bản thân mình, hận tại sao giờ mình mới phát hiện, tại sao lại phát hiện trễ như thế.
"Không!" Lời của Ngạo Dạ Phong làm cho cô bình tĩnh lại, cô dời đi tầm mắt, tránh đi câu hỏi của Ngạo Dạ Phong: "Em cái gì cũng không biết."
Ngạo Dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554220/quyen-3-chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.