- Này, Ngạo Dạ Phong, hẳn không phải lúc này anh biến thành câm rồi chứ, hỏi anh đấy, rốt cuộc anh có dám hay không? - Trần Vũ Tịch không nhịn được mở miệng hỏi lần nữa.
Ngạo Dạ Phong cúi đầu khẽ mỉm cười, hai tay nhét vào túi, ngẩng đầu nhìn Trần Vũ Tịch có chút lo lắng và bất an nắm chặt đôi tay trên cầu thang. Cô bị nụ cười đơn thuần của anh làm rung động, nhưng lại nghe từ môi khẽ mở kia, giọng nói không có bất kỳ biểu cảm nào, thản nhiên nói:
- Em đang nói đùa với anh sao?
Đôi tay nhỏ của Trần Vũ Tịch nắm chặt hơn:
- Đây là cự tuyệt sao?
- Chẳng lẽ em cho rằng anh sẽ nói yêu? - Nụ cười của Ngạo Dạ Phong sâu hơn, lại mang theo một tia châm chọc.
Đôi mắt Trần Vũ Tịch khẽ nheo lại, đầu ngón tay gần như muốn xuyên vào lòng bàn tay. Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng kết quả như vậy vẫn làm cho cô không kìm được tức giận. Không sai, không phải là đau lòng khổ sở, mà là tức giận.
- Ngạo Dạ Phong, cái tên khốn kiếp, đây là lần đầu tôi tỏ tình với người khác, vậy mà anh lại cự tuyệt. Khốn kiếp! Anh chờ đó cho tôi.
Trần Vũ Tịch mắng xong chạy thẳng lên lầu, bỏ lại một mình Ngạo Dạ Phong lặng người mấy giây, ngay sau đó cười một tiếng, nha đầu này thật đúng là thú vị. Nhớ tới nụ hôn đầu của cô đã bị anh chiếm lấy, lần này lại là lần tỏ tình đầu tiên.
Anh cười tà mị hơn.
Sáng sớm hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554179/quyen-3-chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.