Ngạo Dạ Phong nhìn bóng lưng Trần Vũ Tịch đi khỏi, tại sao không hề cảm thấy được trên người cô có những thứ mà một học sinh trung học nên có, ngược lại giống như một cô gái thành thục? Chẳng lẽ là anh đã ảo giác!
Có điều nhớ tới mấy lời vừa rồi của Trần Vũ Tịch, Ngạo Dạ Phong đấm một cái vào tường. Cô gái đáng chết, nếu không phải vì cô còn chưa trưởng thành, nhất định anh đã ăn sạch cả người cô, xem cô còn dám nói chuyện như vậy với anh nữa không.
. . . . . .
Vì chuyện ngày đó, đã một tuần lễ Trần Vũ Tịch chưa nói chuyện với Ngạo Dạ Phong. Nếu hai người gặp thoáng qua, cô cũng sẽ không ngẩng đầu nhìn anh một cái, mà thời gian còn lại, cô đều dùng để điều tra về chuyện Bò Cạp Đen, bởi vì chỉ khi làm chuyện này, cô mới có thể khiến đầu óc mình không nghĩ đến Ngạo Dạ Phong nữa.
Chủ nhật, Ngô Kỳ muốn mời Trần Vũ Tịch đến nhà cô làm khách. Vốn Trần Vũ Tịch muốn báo cáo với Mạc thủ trưởng một chút về tình hình nhiệm vụ gần đây, nhận được điện thoại của Ngô Kỳ vẫn còn hơi do dự, có điều buồn bực thì ở nhà cũng buồn bực, cho nên đồng ý.
Đang lúc xuống lầu, Trần Vũ Tịch thấy Dụ Khả Hân ngồi trên ghế sa lon phía dưới, nghiêng người dựa vào bả vai Ngạo Dạ Phong, hai người vừa nói chuyện phiếm vừa xem ti vi. Trần Vũ Tịch nhướng mày, đứng ngơ ngẩn trên cầu thang.
- Vũ Tịch, cô phải ra ngoài sao? – Thím Lưu đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554167/quyen-3-chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.