Ngạo Dạ Phong nửa ngồi trên mặt đất, lau một chút máu ở khóe miệng:
- Mặc dù dáng dấp em rất xấu, nhưng vẫn có thể gả ra ngoài, nếu bị hủy dung nhan, không phải là đã hỏng trong tay anh sao!
Trần Vũ Tịch không biết nên khóc hay nên cười:
- Ngạo Dạ Phong, lúc này mà anh còn có tâm tình nói đùa.
Ngạo Dạ Phong có chút thở hổn hển, từ mặt đất đứng lên, gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông kia:
- Thấy tôi bị đánh như vậy thì vui vẻ sao? Không phải anh cũng từng có kinh nghiệm bị người khác đánh chứ, nói vậy thì khi đó anh so với tôi còn thảm hại hơn rồi.
Nhìn nụ cười âm u của Ngạo Dạ Phong, người đàn ông nắm tay thành quả đấm thật chặt, hung dữ nhìn hắn chăm chú.
Nhớ tới chuyện mười năm trước, anh bị đuổi ra khỏi Ngạo gia thế nào, trong lòng hận rất muốn giết bọn họ, nhưng anh không muốn bọn họ được lợi quá như vậy, anh muốn nhìn bọn họ khổ sở, khổ sở hơn so với anh lúc trước.
- Chàng trai, nếu như anh thông minh, thì vào lúc này cũng không nên nói những lời như vậy! Anh biết chủ nơi này là ai chăng? - Ngô Duẫn Kỳ nhìn chằm chằm Ngạo Dạ Phong cười lạnh.
Ngạo Dạ Phong khẽ thở dài, có một chút đau đớn chậm rãi đến trên người.
- Tôi có thể ở lại, thế nào cũng được, để cô ấy đi đi.
- Không cần! - Trần Vũ Tịch một mực cự tuyệt.
Ngạo Dạ Phong liếc nhìn Trần Vũ Tịch:
- Đến lúc nào rồi còn giở tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554159/quyen-3-chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.