Cô đặt mông ngồi trên giường của Ngạo Dạ Phong, gương mặt đau khổ, "Tôi rốt cuộc đắc tội với anh ở chỗ nào, tại sao anh luôn luôn gây khó dễ cho tôi. Anh có biết ngày mai tôi còn phải đến trường, bây giờ tôi lại thức đêm ở dưới lầu ngồi chờ vô ích cả một buổi tối, anh thì ở đây ngủ ngon! Coi như không thích tôi nhưng mà tôi cũng không làm phiền anh cái gì a. . . . . ."
Càng nói Trần Vũ Tịch lại càng thấy uất ức, thậm chí thật sự òa khóc lên.
Ngạo Dạ Phong nhất thời nhíu mày một cái, đi tới trước mặt cô, đỡ đầu của cô tựa vào trên vai mình, "Cô gái tốt, lần này là tôi không đúng, sau này sẽ không như vậy nữa." Thanh âm của hắn dịu dàng khác thường, khiến tức giận của Trần Vũ Tịch biến mất một nửa.
Nhưng Trần Vũ Tịch cũng không biết, người tối hôm nay phải tới, sau khi cô rời khỏi căn phòng (*),liền bị hắn thông báo không cần tới. Có lẽ nếu như Trần Vũ Tịch không nói những lời đó, tối hôm nay cũng sẽ không xảy ra những chuyện như vậy.
(*) câu này nguyên văn là “Ngay tại nàng ly khai thức đêm thiên phòng chi hậu”, hình như mình dịch hơi sai nghĩa.
Chỉ là Ngạo Dạ Phong vì lời nói của Trần Vũ Tịch, nhớ lại quá mức chuyện lúc trước, cho nên mới quên cô vẫn còn ở dưới lầu.
Cũng chính là đêm hôm đó, Ngạo Dạ Phong lần đầu tiên trước mặt một nữ nhân chịu nhân lỗi, cũng bị Trần Vũ Tịch chộp được nhược điểm, yêu cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554113/quyen-2-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.