Trần Vũ Tịch nhíu mày, "Trung học cơ sở cũng có đoàn thể xã hội?"
Chú Mộ Dung gật đầu một cái, "Bởi vì gia gia đình này có tiếng là học giỏi, vỗn dĩ ban đầu là một khu nhà đại học, sau mới mở rộng hơn có trung học cơ sở, để tăng cường cho học sinh trung học học ngoại khóa, cho nên mở mấy đoàn thể xã hội."
Trần Vũ Tịch gật đầu một cái, "Chú Mộ Dung, có những đoàn thể xã hội gì?"
"Người như cô ta, không cần tham gia đoàn thể xã hội, bất kể là khí chất, còn có thân thể, đến bây giờ còn chưa trưởng thành, đoán chừng sau này cũng không biết nói đùa." Ngạo Dạ Phong dựa vào ghế sa lon, nghiêng chân liếc nhìn Trần Vũ Tịch, sau đó quay đầu lại đi ngang qua Thím Lưu nói, pha cho hắn ly Hồng Trà.
Trần Vũ Tịch híp mắt nhìn chằm chằm Ngạo Dạ Phong, Ngạo Dạ Phong quay đầu lại thấy ánh mắt của cô, nhất thời sửng sốt, ngay sau đó khoát tay cười nói, "Tôi nói là sự thật, cô cô, cô cũng mười bảy tuổi rồi, xa hơn sau này không có lớn hơn nữa."
"Dạ Phong!" Chú Mộ Dung bất đắc dĩ hô một tiếng, lúc này Ngạo Dạ Phong mới câm miệng, nhận lấy ly Hồng Trà mà Thím Lưu đưa tới nhấp một miếng.
"Chú Mộ Dung, có những đoàn thể xã hội nào?"
Trần Vũ Tịch và Ngạo Dạ Phong bốn mắt nhìn nhau, ngay cả lúc nói chuyện, mắt cũng không có rời khỏi khuôn mặt đùa cợt của hắn.
Chú Mộ Dung cầm danh sách đi tới, "Có Piano, khiêu vũ, Violon, còn có một loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554101/quyen-1-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.