*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Rốt cuộc là của ai.
Sắc mặt Hoa Mộng Lan tái nhợt, hiển nhiên là một giọng nói nhẹ nhàng tán tỉnh truyền vào tai cô ta, nhưng dường như giống ma xui quỷ khiến dưới đất đang gọi hồn.
Kỷ Trọng Khôi?
Tại sao anh ta lại đột ngột quay trở về nhà?
Ở nước ngoài đang sống tốt như vậy, anh ta quay trở về làm gì?
Anh ta muốn làm hỏng chuyện tốt của cô ta sao?
“Anh… Không phải anh đang đi học sao? Sao anh lại có thời gian quay trở về vậy?”
“Kỳ nghỉ hè sắp đến, đương nhiên là anh phải trở về rồi. Bảo bối, anh đang ở thành phố Long Minh, anh sẽ đợi em ở nhà, anh đã mua quà cho em rồi.” Kỳ Trọng Khôi không thể đợi được nữa. Mặc dù, anh ta có nhiều phụ nữ khác ở nước ngoài, nhưng anh ta vẫn thích Hoa Mộng Lan nhất vì cô ta rất nhiều nước và kỹ năng cao.
“Em… Em đang đi công tác, em chưa biết khi nào em sẽ quay trở về?” Cô ta cố hết sức giữ bình tĩnh, không thể để cho anh ta nhận ra manh mối.
“Khi nào thì em quay về thế?” Kỷ Trọng Khôi lộ rõ vẻ thất vọng.
Nhưng bây giờ, anh ta không là gì cả. So với Lục Kiến Nghi tài giỏi và giàu có hơn người thì anh ta chỉ là một hạt bụi và là một chướng ngại vật của cô ta mà thôi.
Tuyệt đối không thể khiến anh ta ảnh hưởng đến chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-co-chut-tam-co/1728733/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.