“Là một người kinh doanh, lợi ích là trên hết. Kể cả bán cô, tôi cũng không ngại!”
Thiên Thiên nước mắt như mưa nhìn như nhìn một con quái vật. Bán cô? Anh lại có thể tàn ác như vậy sao?
“Dương Thế Minh, anh nói vậy là có ý gì? Anh tính hi sinh tôi để đạt được mục đích của mình sao? Anh không phải con người!”
“Tôi có nói với cô, tôi là con người sao?”
Thế Minh lạnh lùng châm biếm, giọng nói trầm thấp lại lạnh như băng, trànvào tận xương tủy người đối diện. Đúng! Từ trước đến giờ, anh chưa baogiờ nhận mình là một con người. Anh chính là quỷ! Là một con quỷ giữkhông có tình người!
Anh lôi cô kéo ra chiếc xe hơi sang trọng của mình, đẩy Thiên Thiên ngã mạnh về phía cốp xe mặc cho cô giãy giụa:
“Dương Thế Minh, anh tính đưa tôi đi đâu? Tên chết bầm nhà anh, mau thả tôi ra. Đồ khốn nạn!”
Anh nhìn cô một cách hờ hững, như vô tình cố ý nhục mạ phẩm chất của cô:
“Cô hét cái gì? Coi chừng mất giọng đó! Đợi lát nữa khi cô dưới thân của mấy chục thằng trai bao, tôi sẽ cho cô hét đủ!”
Thiên Thiên mắt mở lớn, không ngừng lắc đầu giãy giụa. Chồng cô... anh điên rồi!
Thế Minh nhét cô vào trong cốp xe như nhét một món hàng. Đóng chặt cốp, anh phóng xe rời đi, để lại một làn khói mỏng nơi vừa đứng. Nhếch môi cườithú vị, anh nắm lại bàn tay của mình. Triệu Thiên Thiên, cô ta sẽ rấtnhanh phải nếm mùi đau khổ. Dương Thế Minh tôi tuyệt đối sẽ không baogiờ để cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/50376/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.