"Rào... rào... rào..."
Mưa rơi! Mưa đầu thu thật lớn! Đường phố đông đúc bỗng chốc trở nên yên tĩnh, không còn vẻ náo nhiệt lúc ban đầu, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đều đều không dứt.
Trong một tiệm cà phê cổ kính, có cô gái trẻ đang ngồi nhìn ra bầu trời u tối ngoài kia, tay không ngừng khuấy khuấy tách cà phê đã nguội. Thiên Thiên nhìn trời, than ngắn thở dài:
"Sao lại xui thế chứ?"
Hôm nay là ngày đầu tiên cô đến trường sau kì nghỉ hè dài đằng đẵng. Còn đang háo hức mong chờ ngày khai giảng thì cơn mưa bất chợt đổ ập tới, nghi thức chào khai giảng không thể tiến hành. Thật mất hứng mà!
Vẫn còn ngồi tự kỉ, Thiên Thiên chợt nhìn ra ngoài trời mưa kia, cô thấy một bé trai khoảng chừng 5, 6 tuổi đang đi trên đường. Mưa ướt đẫm cậu bé làm cậu co rúm người vì lạnh, trông hết sức tội nghiệp! Tình thương yêu của cô bỗng trỗi dậy. Thiên Thiên tay cầm ô chạy ra đường lớn, vừa đi vừa không ngừng lẩm bẩm:
"Trời à, ông bớt mưa đi có được không vậy? Thật chán chết mà!"
Rất nhanh sau đó, cô chạy đến chỗ cậu nhóc. Ngắm nghía một hồi, đẹp trai đấy chứ! Cô bình phẩm thằng bé trước mặt. Nhìn đi, cánh tay mập mạp, dáng người bụ bẫm, đôi mắt to tròn, đen láy. Lại còn khuôn mặt tròn trịa, phúng phính kia nữa chứ, nhìn là chỉ muốn cắn một cái! Thiên Thiên nuốt nuốt nước miếng. Cậu nhóc trước mặt này, thật quá đẹp trai đi!
Cùng lúc đó, cậu bé kia cũng nhìn chằm chằm người đứng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/50364/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.