"Con hiểu rồi"
Thiên Kỳ ngước đôi mắt lên, lạnh lùng nhìn cha mình xa cách. Anh thấy thương hại cho chính mình khi có một người ba như vậy. Đối với ông, tình thương mà nói, chả có ý nghĩa gì cả. Anh cảm thấy mình thật may mắn khi không đi lên vết xe đổ của ông. Không có địa vị, danh vọng, tiền tài, nhưng ít ra anh vẫn còn có trái tim. Những giọt máu đỏ tươi vẫn đang chảy từng giọt trong cơ thể anh, nó chưa đông lại, chưa hoá đá, anh cũng không phải ngày đêm lo sợ tội ác của mình một ngày nào đó sẽ bị vạch trần như ông. Anh vẫn biết yêu. Trái tim anh vẫn biết rung động một cách mãnh liệt.
Đứng thẳng người dậy, anh xoay người đi về phía cửa trong đại sảnh, ánh mắt kiên định mà nhìn về phía trước:
"Con sẽ rời khỏi ngôi nhà như chốn địa ngục này, con không chịu nổi ba nữa. Con sợ một ngày sẽ không thể chịu nổi mà quay lại chống đối ba"
"Mày... "
Triệu Lâm Khang một tay ôm ngực, một tay chỉ thẳng vào bóng lưng đang khuất dần phía sau cánh cửa, khuôn mặt vì tức giận mà lúc trắng lúc xanh.
Ông hất mạnh những thứ trên mặt bàn khiến nó tung toé trên sàn nhà, ánh mắt loé qua tia tàn nhẫn:
"Cút! Cút hết! Cút hết cho tao! "
__________________
______________
"Tiểu Thiên, sao không chịu ăn hả? "
Dương Thế Minh tay bưng một tô cháo cỡ bự vô cùng dinh dưỡng, mày khẽ cau lại nhìn nhìn người phụ nữ trước mặt.
Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146921/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.