Dương Thế Minh sóng bão cuồn cuộn trên đầu, nối tiếp từng lớp, từng lớp, đôi mắt băng lãnh nhìn chằm chằm lấy con chó nhỏ đáng thương.
Tiểu Minh sợ hãi nép chặt vào ngực Thiên Thiên, một bộ dạng run sợ làm nũng. Đôi mắt nó rưng rưng như sắp khóc, vô cùng tội nghiệp!
Thiên Thiên ôm chặt lấy Tiểu Minh trong lồng ngực, âu yếm vuốt ve. Cô liếc nhìn Dương Thế Minh, trợn tròn con mắt:
"Cũng không cần phải dùng ánh mắt dọa người như vậy, sẽ làm Tiểu Minh bảo bối của tôi sợ! "
Dương Thế Minh nghe được "Tiểu Minh bảo bối" thốt ra từ miệng cô, trong lòng nhất thời khó chịu dữ dội. Giật giật con chó, anh lườm nó đầy hằn học.
Chỉ là một con chó nhỏ chết tiệt đầy khó ngửi, vậy mà cô dám ôm nó? Sao cô không tiến lại đây ôm anh này? Anh sẽ miễn cưỡng đồng ý để cô kiếm chút đậu hũ từ anh mà!
"Này, chó! Lần sau thấy Thiên Thiên thì cút xa xa ra một chút. Nghe chưa? Hửm? "
Anh véo véo lấy tai Tiểu Minh, giọng nói mang theo đầy sự bướng bỉnh cùng độc chiếm.
Thiên Thiên nghe xong suýt té ngửa. Cô lườm anh, đầu bốc khói. Đùa sao? Anh là đứa bé ba tuổi à? Lại đi nói chuyện với một con chó? Thậm chí còn giành giật với cô?
"Dương Tổng, không nghĩ tới anh lại yêu chó đến vậy? Bất quá... "
Cô giật lại con chó, nhất quyết giữ khư khư không buông:
"Tiểu Minh là của tôi. Anh thích thì đi mà mua một con khác. Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146875/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.