“Ba, sao lâu vậy rồi mà mami còn chưa tỉnh? “
Bảo Khánh thở dài nẫu cả ruột gan. Kể từ khi cậu cùng ba vào đây cũng đã là 2 tiếng đồng hồ rồi a. Lẽ nào thuốc gây mê vẫn còn chưa hết tác dụng?
Ngồi trên chiếc ghế dài, lấy hai tay đặt lên chống cằm, thằng bé nhăn mày nhìn người đàn ông đang lặng lẽ suy tư.
“Ba, sao ba không nói gì? “
Dương Thế Minh đứng trước cửa sổ sát đất, một tay cầm lên ly rượu thượng hạng, tay còn lại đút vào túi quần, cực kì hờ hững nhưng lại làm nổi bật lên nét nam tính của người đàn ông. Anh khẽ nhấp một ngụm rượu, xoay người lại đối diện với con trai mình, trên gương mặt cương nghị khó giấu nổi sự ôn hòa:
“Bảo Khánh, con yêu thích cô ta đến vậy sao? “
Rốt cuộc, Triệu Thiên Thiên đã làm gì để Bảo Khánh tin tưởng cô ta đến vậy? Con trai của anh, không phải là một người dễ tiếp xúc. Nhưng, khi đứng trước cô ta lại là trường hợp ngoại lệ.
Thằng bé không chút do dự gật đầu, trong đôi mắt chợt lóe lên ánh sáng hạnh phúc:
“Ưm, ba ba, người biết không, ngay từ lần đầu gặp mami, sự lương thiện của chị ấy đã làm con rung động. Xã hội ngày nay, người như vậy rất khó kiếm được. Khi nhìn thấy ba ba, ánh mắt của chị trở nên si ngốc. Nhưng là, ba có nhìn thấy không? Đôi mắt ấy, không chứa một chút tạp chất. Tình cảm mà chị ấy dành cho ba, là thật lòng. Ba, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146839/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.