Ánh nắng chói chang của một ngày dài đã tắt, thay vào đó là sự ảo diệu của ánh hoàng hôn. Nó rất đẹp, nhưng lại toát ra sự cô đơn cùng nỗi buồn hiu quạnh.
Trên con đường quốc lộ, một chiếc xe ô tô đang lao nhanh vượt qua cả đèn đỏ, tượng trưng cho sự khẩn trương của chủ nhân.
Thiên Kỳ nhanh chóng đưa Thiên Thiên vào bệnh vịên, trong lòng thấp thỏm không yên. Nhìn khuôn mặt tái nhợt, đầy mồ hôi cùng vết thương trên chân cô, trái tim anh cũng theo đó co rút từng cơn đau nhói. Anh thực sự không dám nghĩ, nếu như chỉ cần anh tới muộn một chút nữa thôi, liệu cô sẽ có hay không xảy ra chuyện?
Phòng cấp cứu cứ vậy sáng đèn, người ngồi ngoài cũng ngày càng khẩn trương. Không bíêt tình hình cô giờ này ra sao rồi?
"Thiên nhi, đừng xảy ra chuyện gì, xin em..."
"Ai là người nhà của bệnh nhân Triệu Thiên Thiên? "
Một nữ y tá hấp tấp hô to khiến Thiên Kỳ mồ chảy đầy. Thiên, sao cô ấy chưa được ra ngoài. Liệu cô ấy bị làm sao?
"Tôi hỏi lại, ai là người nhà của bệnh nhân Triệu Thiên Thiên? Cô ấy đang trong tình trạng rất nguy kịch. Loại độc này rất lạ, chúng tôi cần con rắn đó để biết được thành phần độc tố"
Thiên Kỳ tai bỗng chốc ù đi. Tình trạng nguy kịch? Vậy là sao? Anh không biết, mà cũng không muốn biết. Ngẫm lại mọi chuyện, quả thực rất lạ. Loài rắn đó, anh chưa từng gặp qua. Chỉ biết toàn thân nó là một màu máu đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146835/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.