"Á... á... á....."
Thiên Thiên giật mình đứng không vững. Sự sợ hãi bao trùm khắp toàn thân cô. Đôi mắt xinh đẹp đã mọng nước, mở lớn hết cỡ nhìn con vật khổng lồ xấu xí kia đang trườn về phía mình. Đó là một con rắn lạ, cực kì đáng sợ! Nó toàn thân to lớn như một con trăn già lâu năm. Cái đầu xanh thẫm, to bằng khuôn mặt cô, toàn thân không có màu sắc giống mọi con rắn khác mà là một màu đỏ tươi hệt như máu của con người. Phải chăng đó là màu sẵn có hay chính là do ăn thịt người mà thành như vậy? Cô không biết, cũng chẳng cần biết. Vì cô sợ! Trên đời này, rắn là loài vật đáng sợ nhất mà cô từng gặp qua...
Hơn nữa... có vẻ như nó còn là một loại rắn cực độc. Miệng nó không ngừng khì ra hơi thở gớm ghiếc, nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống con mồi.
Thiên Thiên mồ hôi ướt đẫm chiếc áo đồng phục. Cô đã từng học qua, loài vật này, cũng giống như trăn, chính là rất khủng khiếp. Chưa cần nhìn đến bộ dáng,còn có, cách ăn rất rợn người. Nó không cần nhai gì hết, một phát xử lí con mồi. Khi nó, toàn thân co bóp, trông rất, rất, rất...
Toàn thân tê cứng, sự lạnh lẽo trong cô lan tỏa từ gót chân lên tới đỉnh đầu. Cô lúc này không còn nhận biết được thế giới xung quanh mình biến chuyển như thế nào, ánh mắt không tự chủ được cứ nhìn về phía con rắn đang tiến lại. Trái đất trong cô trở nên quay cuồng. Nước mắt bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146831/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.