Trong thư phòng Hoàng Minh Trầm, hắn đang xem mảnh vải mà thị vệ đưa lên. Đây là mảnh vải bị xé rách từ một tà váy, bị vướng vào bụi cây chổ tìm thấy hai người phụ bếp bị đánh ngất xỉu tối qua. Chắc hẳn là của thủ phạm đốt nhà bếp để lại. Hắn không khỏi nhớ lại tối qua gặp Vô Ưu, khi cô bỏ đi phía sau tà váy của cô hình như cũng bị rách. Tuy lúc đố trời tối nhưng là người từng luyện võ nên mắt hắn rất tinh. Hắn suy tư.
" Chẳng lẽ là nàng? Cũng có khả năng lắm! Tuy nàng thờ ơ lãnh đạm nhưng là người có thù tất báo. Bọn hạ nhân nhà bếp tuy khi dễ nàng nhưng nếu không do ta thì nàng đâu có chịu tội. Cho nên nàng đốt nhà bếp của ta xem như là cảnh cáo ta đi. Nhưng ta cũng muốn xem khi ta đem bằng chứng này đến, nàng sẽ có thái độ như thế nào? Vẫn thờ ơ hay chột dạ đây? Ta thật tò mò."
Nghĩ rồi, hắn lập tức đem mảnh vải đến tìm Vô Ưu. Bước vào viện nghe nha hoàn nói là nàng đang ở trong phòng nghĩ ngơi. Hắn suy nghĩ.
"Nàng lại nghĩ ngơi sao? Buổi sáng đã ngủ, buổi chiều lại ngủ. Chẳng lẽ nàng bị bệnh sao?"
Hắn không khỏi lo lắng nhanh chân đi đến phòng nàng. Bước vào thì nhìn thấy nàng đúng là đang ngủ ngon lành nhưng tư thế thì... hơi bị "thục nữ". Một chân dang ra, một chân gát lên tường, hai tay dang ra, đầu thì nghiêng một bên. Khiến hắn không khỏi đổ một giọt mồ hôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-uu-ta-doi-bung-roi/2583786/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.