Không có cầu hôn, không có nhẫn kim cương, vậy mà cô lại mơ hồ kết hôn chớp nhoáng với người đàn ông mới quen một ngày?
Nếu đổi lại trước đây cô có nghĩ thôi cũng sẽ cảm thấy hoang đường, nhưng hôm nay chuyện này lại thật sự xảy ra.
Tô Mục Tuyết càng nghĩ càng cảm thấy phiền não. Mới vừa rồi khi giận dỗi với người trong nhà còn có thể sảng khoái, nhưng lúc này phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại sống hết đời với người đàn ông không có tiếng tăm gì này?
Triệu Nam Thiên không lạ gì với phản ứng của cô, “Đã hối hận?”
Tô Mục Tuyết giả vờ cứng rắn nói, “Tôi mới không hối hận!”
Triệu Nam Thiên cũng không vạch trần, trực tiếp đi ra cửa.
Tô Mục Tuyết đuổi theo mau nói, “Anh chờ một chút!”
“Nói đi? Có phải cô muốn đưa ra quy ước ba điều với tôi?”
Triệu Nam Thiên cũng biết, lấy tính tình cao ngạo của Tô Mục Tuyết, nếu không triệt để chinh phục cô chỉ sợ cô sẽ không thừa nhận mối quan hệ này.
Anh cũng không vội, chuyện tình cảm không cưỡng cầu được.
Tô Mục Tuyết không thích mình, mà thật ra anh cũng không quá thích tính khí ỏng ẹo, cao ngạo, tùy hứng, hận không thể giẫm tất cả đàn ông khắp thiên hạ dưới chân trên người Tô Mục Tuyết!
Chẳng qua anh cũng không có biện pháp nào, ngay cả giấy đăng ký kết hôn cũng đã lấy rồi, lúc này chỉ có thể đi bước nào tính bước ấy.
Thấy Triệu Nam Thiên đoán được suy nghĩ của mình, Tô Mục Tuyết cảm thấy kinh ngạc, nhưng ngoài miệng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tong-tai-em-ngoan-cho-anh/870195/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.