Anh cũng nhìn thấy Tô Mục Tuyết. Cô mặc bộ quần áo ngủ màu hồng nhạt, trong lúc đi lại, hai bắp chân mảnh khảnh không ngừng ma sát.
Vội vàng thu hồi tầm mắt, anh giải thích một câu, “Thật xấu hổ, còn chưa được cô đồng ý tôi đã sử dụng phòng bếp.”
Tô Mục Tuyết tùy ý ngồi xuống, “Không sao.”
Ăn điểm tâm xong cô móc thẻ ngân hàng đã chuẩn bị từ trước ra.
Triệu Nam Thiên không nhận, sắc mặt bình tĩnh không thể nói thành lời. Suy xét một đêm, xem ra cô đã suy xét ra kết quả rồi.
Tô Mục Tuyết phá vỡ lúng túng, “Ngày hôm qua tôi và chồng chưa cưới xích mích không hợp, thật ngại vì đã liên lụy tới anh. Số tiền này xem như tôi bồi thường cho anh.”
Triệu Nam Thiên muốn cười. Quả nhiên hôm qua cô muốn theo anh rời đi chỉ là xung động nhất thời.
Chẳng qua suy nghĩ một chút cũng phải.
Một bên là người nối nghiệp Ngụy Tinh cao cao tại thượng, giá trị con người hơn ba mươi ngàn tỷ.
Một bên là bảo vệ khu dân cư nghèo rớt mùng tơi, thu không đủ chi.
Nếu nhất định phải lựa chọn giữa hai người, kẻ ngu si cũng biết nên chọn như như thế.
Tuy anh đã sớm có suy đoán, thế nhưng khi nghe được những lời này từ trong miệng Tô Mục Tuyết, anh vẫn cảm thấy trái tim đau nhức!
Triệu Nam Thiên nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp kia, cười trào phúng, “Ngu ngốc!”
Tô Mục Tuyết gần như hoài nghi mình nghe lầm, “Anh nói cái gì?”
Triệu Nam Thiên hào phóng không che giấu lời nói móc của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tong-tai-em-ngoan-cho-anh/870191/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.