Suy nghĩ lại một chút, cô cảm thấy tiếp nhận lời cầu hôn của Ngụy Bắc Minh cũng không phải chuyện xấu.
Uất ức một chút thì đã sao?
Tối thiểu anh ta vẫn thích mình, chỉ cần mình nguyện ý xuống nước, anh ta tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ nhà họ Tô gặp khó khăn.
Hiện tại tình thế lại đảo ngược, tiến thối lưỡng nan!
Triệu Nam Thiên vốn còn muốn tốt bụng an ủi cô hai câu, nghe thấy lời này anh lập tức đen mặt.
Móa nó!
Việc này có liên quan gì tới ông đây?
Tô Mục Tuyết nhướng mày hỏi, “Anh nói gì?”
Tuy rằng Triệu Nam Thiên không lên tiếng nhưng cô mơ hồ nghe thấy được cái gì.
Triệu Nam Thiên cố tình nhấn mạnh, “Tôi nói cô nên cảm ơn tôi mới đúng!”
Tô Mục Tuyết đè nén cơn giận, “Cảm ơn anh? Tôi rơi vào nông nỗi này còn phải cảm ơn anh?”
Từ nhỏ cô đã là con nhà giàu có, trước đêm nay ngay cả Ngụy Bắc Minh đứng trước mặt cô cũng phải cung kính có thừa, cô nào chịu được loại tính cách này của Triệu Nam Thiên.
Triệu Nam Thiên nhắc nhở cô, “Nếu không có tôi, cô cũng không thể thấy rõ bộ mặt thật của Ngụy Bắc Minh!”
Tô Mục Tuyết nói móc: “Ngụy Bắc Minh có thế nào đi nữa cũng tốt hơn anh gấp vạn lần!”
Triệu Nam Thiên không khỏi cảm thấy phiền não, nhất là khi bị Tô Mục Tuyết mang ra so sánh với Ngụy Bắc Minh.
Người tôi đường đường là người nối nghiệp tập đoàn Ngụy Tinh, giá trị con người hơn ba mươi ngàn tỷ.
Anh thì sao?
Một tên lính giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tong-tai-em-ngoan-cho-anh/870188/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.