Tịch Nguyên rời khỏi phòng làm việc của Hạ Phong,cô đến văn phòng lấy điện thoại của mình.
Đúng là Hạ thị,hiệu suất làm việc cực kì nhanh,mớ hỗn độn lúc nãy đã được dọn sạch sẽ không chút tì vết.
Lâm Huyền và Quách Kì Kì nào nuốt trôi cục tức này chứ.
Thấy Tịch Nguyên về lại bàn làm việc của mình,Quách Kì Kì lơ đểnh nói: “ Người nào đó ôm được đùi đại gia,hèn gì ngông cuồng đến vậy, lại còn khôgn biết xấu hổ đi khoe khắp công ty nữa chứ!”
“ Em bớt nói vài câu đi!” Lâm Huyền ngoài mặt thì tỏ ra khó chịu nhưng trong lòng thì cũng cười thầm,có người nói lên nỗi lòng của cô ta,thì sao không vui cho được.
Biết được,Tịch Nguyên có quan hệ gì đó với Đặng Khoa nên cô ta mới ngậm bồ hòn làm ngọt còn trong thân tâm thì đã tức đến bốc hoả.
Con nhỏ đáng chết! Bám víu được chút quan hệ với Đặng Khoa liền không sợ trời không sợ đất. Đừng tưởng tao không dám làm gì mày.
Quách Kì Kì ngậm miệng an phận vào bàn làm việc.
Tịch Nguyên làm lơ hai người bọn họ, dùng ánh mắt khinh bỉ quét từ trên người Lâm Huyền rồi nhếch mép.
Nói thật thì vì trong cuộc trò chuyện của họ không nhắc đến tên cô nên cô cũng chẳng quan tâm.
Vả lại,im lặng chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với cô ta.
Tịch Nguyên lấy điện thoại của mình,rồi ra ngoài.
Cô đụng phải Đặng Khoa ngoài hành lang,định đánh bài chuồn rồi nhưng bà Đặng Khoa lại lên tiếng:
“
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-sat-thu/3458966/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.