Lần này, Tịch Nguyên đã thật sự tức giận,cái cô Lâm Huyền đó đúng là quá đáng.
Nhưng mà bây giờ trong đầu Tịch Nguyên chỉ nghĩ đến cái nhiệm vụ điện rồ kia mà thôi. Từ trước đến nay, cô chưa từng hỏi lý do, nhưng mà có hỏi thì cha cũng không nói bởi vì theo quy tắc là phải hoàn thành xong thì cha mới nói.
Nếu hết thời hạn một tháng cô không làm được,Nguỵ Thanh Trạch chắc chắn sẽ ra tay.
Tịch Nguyên vẫn không hiểu tại sao Hồng Thế Mã lại muốn giết Hạ Phong.
Trong đầu cô bây giờ là một mớ hỗn độn lại còn gặp phải cái bà điên kia nữa khiến cô vô cùng khó chịu.
Tịch Nguyên miết miết mi tâm, lắc đầu rồi bê khay cafe đi vào. Trên khay có khoảng tám ly nên cũng khá nặng tay.
Lâm Huyền giả vờ đụng vào bả vai Tịch Nguyên làm cô hơi lảo đảo nhưng theo phản xạ, cô đã đưa khay sang Lâm Huyền.
Ly cafe cũng theo đó mà đổ hết lên người cô ta một nữa vừa bẩn vừa nóng rát.
‘’ Bốp! ‘’
Lâm Huyền thẹn quá hoá giận đưa tay tát vào mặt Tịch Nguyên một cái thật mạnh.
“ Vô dụng! Cô có biết bộ váy trên người tôi bao nhiêu không? Có bán cô đi cũng không đền nổi đâu!”
Con khốn! Rõ ràng là nó cố tình hất hết cafe lên người mình.
Tay Tịch Nguyên vô ý bị ly trà nóng hôi hổi đổ lên lại còn thêm một quả tát lên mặt,đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Tịch Nguyên không nhịn nổi nữa liền đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-sat-thu/3447211/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.