Tịch Nguyên vừa ngồi xuống ghế, bà ta đã vội chộp lấy tay cô, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô:
“ Mẹ không gạt con đâu! Mẹ thật sự là mẹ của con mà!”
Bà ngừng một chút rồi nói tiếp: “ Vì lúc trước, mẹ….mẹ không chịu được sự thống khổ khi sống trong ngôi nhà đó….mẹ chỉ còn cách này……mẹ biết là con khổ cực bao năm. Mẹ xin lỗi!”
Tịch Nguyên dùng ánh mắt sâu xa nhìn người đang ngồi trước mặt này, quả thật rất rất giống.
“Bà không chịu được sự thống khổ còn tôi thì được sao? Bà có biết bao năm qua tôi đã phải sống thế nào không?”
‘’ Tôi bị người ta mắng chửi, đánh đập. Hôm nào không vui thì họ liền bỏ đói tôi. Còn nữa, tôi phải lưu lạc nơi đất khách quê người, trải qua bao nhiêu sóng gió,bà có biết không?’’
“Mẹ biết….mẹ chỉ muốn bù đắp cho con.Nhiều lần mẹ đến Tịch gia tìm con nhưng mẹ nghe nói là con đã đi du học mất rồi! Mẹ không biết phải làm sao cả ”
Tịch Nguyên hít một hơi thật sâu để giữ lấy bình tĩnh.Cô vừa mở miệng thì chuông điện thoại vang lên.
Cô rụt bàn tay đang bị Tiết Ngọc nắm lại, ấn nút nghe
‘’ Darling~ nhớ anh không?’’
Đầu Tịch Nguyên đầy vạch đen: ‘’ Nói trọng điểm đi! Tôi bận.’’
“ Trọng điểm là….anh đang rất nhớ em!” Giọng điệu Nguỵ Thanh Trạch có chút đùa bỡn.
Lúc này, cơn tức giận của Tịch Nguyên đã lên đến đỉnh điểm, cô nghiến răng:
“ còn vòng vo là tôi dập máy đấy nhé!!! ‘’
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-sat-thu/3441659/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.