Tên Việt Bân ấy vẫn đối xử rất tốt với Hà Bội Sam, hắn ta quay lưng về phía cô, muốn cõng cô lên, nhưng điều mà hắn không ngờ là cô đã nhân cơ hội đó, đạp lấy anh 1 cái thật mạnh sau đó chạy đi
Cô cố sức chạy thật nhanh, nhưng không ngờ là chân cô lại bị kiệt sức và tê, có lẻ vì cả đêm bị trói chân và cố định 1 vị trí như vậy khiến chân cô không còn đủ sức để chạy nữa, tên Việt Bân từ từ lại gần cô, hắn ta lộ 1 bộ mặt điên dại nhìn cô
“Em sao vậy hả? em đang muốn trốn khỏi tôi sao?”
“Tránh xa tôi ra đi, tôi xin anh đấy, tôi vẫn còn có con, tôi không thể để lại nó như vậy được”
“Nếu như em muốn có con anh có thể cho em có con được mà? Yên tâm đi, chúng ta sẽ có con, gia đình chúng ta nhất định sẽ sống với nhau thật hạnh phúc”
“Không… làm ơn… anh làm ơn tha cho tôi đi, nếu như Lộ Khiết biết được thì làm sao hả? Nó vẫn mang trong mình giọt máu của anh mà”
Hắn ta phát điên lên, la hét trước mặt cô
“Không phải, nó không phải là con của tôi, chỉ có em… chỉ có em mới xứng đáng là vợ tôi, là mẹ của con tôi, Sam Sam chúng ta đi thôi em, tàu sắp đến rồi”
Hà Bội Sam vẫn cương quyết cự tuyệt, cô vừa khóc vừa vùng vẫy cũng vừa van xin hắn ta
“Không, đừng mà,… tôi không muốn… bỏ tôi ra”
*Bốp* hắn ta dùng 1 lực cực mạnh táng thẳng vào mặt Hà Bội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-bac-si/371496/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.