Sáng hôm sau, Hà Bội Sam dậy rất sớm, cô chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả 2 người, Lục Tư Phàm vẫn chưa thức giấc, cô nhẹ nhàng đi đến gần anh, ngắm nhìn anh ngủ 1 lúc rồi hôn lên trán anh
Lục Tư Phàm mơ màng thức giấc, nhìn thấy cô anh ngạc nhiên hỏi
“Ủa? Mấy giờ rồi?”
“Vẫn còn rất sớm, nếu anh muốn ăn sang cùng em thì dậy đi”
“Sao vậy? Sao hôm nay em dậy sớm vậy hả?”
“Hôm nay em có cuộc họp ở bệnh viện, nếu anh vẫn muốn ngủ them 1 lác thì cứ ngủ đi”
Lục Tư Phàm nắm lấy tay cô, hôn lên mu bàn tay, anh ngồi dậy, tuy khuôn mặt vẫn còn rất mệt, nhưng anh vẫn rất dịu dàng nói
“Em chờ anh 1 chút, anh xuống liền”
“Em đã ủi đồ cho anh rồi, cũng đã chuẩn bị nước nóng, anh tắm đi rồi xuống”
Lục Tư Phàm hạnh phúc nhìn cô, anh gật đầu rồi nói
“Có em là vợ đúng là may mắn của cả đời anh”
“Anh biết như vậy thì phải cố giữ đấy biết không?”
“Tất nhiên là anh sẽ cố gắn giữ em thật kỹ, tuyệt đối không để mất em đâu”
Cả 2 nhìn nhau 1 lúc rồi mới buông xa nhau, tình cảm yêu đương lúc đầu ngọt ngào như mật ong vậy, nhưng để duy trì nó dài lâu mới là vấn đề lớn
...............
Hà Bội Sam đến bệnh viện với tâm thế vui vẻ và lạc quan, cô đã trở lại con người của cô trước kia, luôn luôn mỉm cười và quan tâm đến mọi người
Lục Tư Phàm đến tập đoàn rất sớm, anh không quạo quọ hay nhăn nhó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-bac-si/371480/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.