Ác long trả lời ba chữ 'lão đồ vật', không ngoài dự đoán bị anh hùng đánh một trận.
Mặt cô bị Hạ Lê véo đỏ bừng, đôi mắt trong suốt hơn cả ngọc thạch oan ức lắm.
Chữ 'lão' trong sách ngữ văn có thể ghép nhiều từ lắm.
Cô sao biết Hạ Lê muốn là từ gì.
Hạ Lê cũng không nói đáp án chính xác cho cô, nói gì 'nói ra rồi thì mất hay, em phải tự lĩnh ngộ'.
Lucia oan ức lắm.
Với lại, từ 'lão đồ vật' này thì sao, trong tộc rồng, rồng càng già địa vị càng cao mà.
"Xuống xe xuống xe."
Hạ Lê đến nơi, trước tiên đóng cửa sổ trần toàn cảnh trên đầu lại, sau đó đi vòng nửa vòng xe mở cửa cho Lucia.
Lucia buồn bực không vui, vụng về bước lên bậc xuống.
Hạ Lê nhìn vết đỏ để lại trên khuôn mặt trắng nõn nà đó muốn cười.
Hình như xuống tay nặng một chút...
Cũng có thể là mặt Lucia thực sự quá yếu ớt, nhẹ nhàng véo một cái là để vết.
Đột nhiên có chút nhớ khuôn mặt được vảy rồng bao phủ của Lucia, loại phòng ngự đó... sợ là Hạ Lê dùng răng cũng không cắn nổi.
"Chúng ta ở đâu?"
Lucia xuống xe liền nhìn quanh, con phố này rất xa lạ, cô chưa từng đến.
"Kim Giang, ở đây có một cửa hàng thú cưng rất lớn." Hạ Lê trả lời.
Sau khi có xe, phạm vi hoạt động của họ đã tăng lên rất nhiều, trước đây vượt một quận còn do dự nửa ngày, bây giờ đạp ga một cái là đến.
"Cửa hàng thú cưng...?"
Lucia nhanh chóng nhìn thấy cửa hàng thú cưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5291368/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.