Mấy phút trước khi Hạ Lê về nhà, anh vẫn là đứa con trai cưng của Phương Hạ.
Thẻ trải nghiệm con trai cưng chỉ có hiệu lực một tiếng, sau một tiếng Hạ Lê lại trở thành cái gai trong mắt Phương Hạ.
Bây giờ đã là mức độ nhìn thấy anh là bực, muốn đuổi anh đi.
Hạ Lê còn muốn gói hai phần thịt thỏ cho Lucia, Phương Hạ thúc giục gấp quá, đành phải thôi.
Theo Phương Hạ về nhà một chuyến, Phương Hạ ấn Hạ Lê đứng ở cửa bảo đừng động.
Sau đó tự quay vào trong nhà, lục tung tủ bếp ôm ra một đống đồ.
Một thùng táo, một thùng lê, còn một thùng sữa chua.
Ngoài những món ăn thông thường này, Hạ Lê còn kinh ngạc thấy Phương Hạ nhét cả thịt hun khói, xúc xích, vịt xông khói… thậm chí cả trứng vào túi, rồi một hơi ném lên người Hạ Lê.
Hạ Lê vội vàng đưa tay đỡ, trong miệng không nhịn được nói.
“Nhiều thế, làm sao con mang hết…”
Đây là tình yêu nặng trĩu từ mẹ.
Nhưng cũng nặng quá!
“Con gần đây không phải tập gym sao, vác chút đồ nặng có sao, đâu bắt con đứng mãi. À đúng, còn viên vừng đen dì con đưa con cũng mang đi, bổ khí huyết, cho Tiểu Lộ ăn.”
Hạ Lê: “…”
Đồ nặng trên tay lại thêm, Hạ Lê nhất thời không biết nên khóc hay cười.
Mấy thứ khác thì thôi, táo lê và sữa ba thứ này, đâu cũng mua được, cần thiết đặc biệt mua cho con mang về sao? Hơn nữa, anh còn về tay không…
“Mang đi, bố đã khuyên rồi.”
Lúc này, Hạ Viễn Quân đứng ở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5290265/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.