“Hạ Lê, ta sắp không được rồi.”
“… Hả?”
Lucia đóng quyển vở nhỏ lại, biểu cảm trên mặt trở nên càng thêm ngưng trọng.
Hạ Lê có chút mơ hồ.
Con rồng ngốc này lại diễn trò nào? Không phải tốt đẹp sao.
Ăn gì cũng ngon, thân thể còn khỏe.
“Ta sắp ngã xuống rồi.”
Lucia nhắm mắt, thần sắc vô cùng bi thương.
Biểu cảm này nhìn không giống giả vờ, hơn nữa với trình độ rồng ngốc, căn bản không biết ngụy trang.
Tim Hạ Lê theo đó thắt lại, vội vàng ngồi xổm bên cạnh nàng.
“Em làm sao thế?”
“Ta ngã xuống, anh có tìm bạn gái duy nhất khác không?”
“Anh không.”
Hạ Lê nghiêm túc trả lời vấn đề hoang đường này.
Thể chất tộc rồng mạnh hơn con người quá nhiều, cho dù không có ma lực vũ trang bản thân, thể chất Lucia Hạ Lê cũng từng thấy qua.
Bệnh nhỏ đau nhỏ bình thường căn bản không làm khó nàng.
Huống chi, bây giờ nàng nhìn bình thường.
“Anh, anh giúp ta tìm chỗ có nước chôn, ta thích chơi nước…”
Lucia hít một hơi, có thể nhìn ra nàng đang nỗ lực để cảm xúc bình ổn.
“Cái gì cái gì, em nói rõ cho anh.”
Lúc này Hạ Lê đã có chút hoảng.
Anh kéo tay nhỏ Lucia qua, vén ống tay nàng lên, kiểm tra cánh tay nàng có vấn đề.
Đầu óc và cổ trắng nõn cũng không vấn đề…
Chẳng lẽ nội thương?
“Đi theo ta…”
Lucia đặt bút xuống, giọng nói nhẹ nhàng như không ngừng thở dài.
Hạ Lê theo sau mông nàng, hai người trước sofa đi nửa vòng, cuối cùng tới phòng lớn.
Lucia đứng trước giường, dừng hai giây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5289717/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.