“Cuối cùng cũng tới rồi.”
“Mấy đứa sao không vào trước?”
“Tiệm buffet này giới hạn một tiếng, muốn vào chắc chắn phải vào cùng.”
Ánh đèn neon bên đường chiếu lên mặt ba anh em F3, ba người có đứng có ngồi xổm, tay nhét túi, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Hạ Lê đang đạp xe tới.
Hạ Lê trở mình xuống xe, thuận tiện ôm Lucia đang cựa quậy mông nhỏ xuống xe phía sau yên xuống.
Lucia hai chân chạm đất, còn chưa kịp đứng vững, đầu nhẹ bẫng, chiếc mũ bảo hiệu trên đầu đã bị Hạ Lê tháo ra ném trở lại giỏ xe.
Chiếc xe hai bánh chạy bằng điện này thật thú vị…
Hơn nữa điều khiển còn không khó lắm.
Nghĩ vậy, Lucia cong mông nhỏ, định ngồi trở lại vị trí Hạ Lê vừa ngồi.
Nhưng bị Hạ Lê một tay kéo lại cổ áo sau.
“Em lại đây với anh, với khả năng giữ thăng bằng của em còn không nắm vững được thứ này.” Hạ Lê nghiêm giọng nói.
Lucia mím môi, trong lòng nói nãy nàng đã thấy có đứa nhỏ người đang đạp xe hai bánh, nàng chắc chắn cũng sẽ.
“Dẫn chị dâu tới chỗ này chắc chắn không hợp lý, lát nữa mấy đứa mình phải ăn nhiều vào, ăn cho hòa vốn.”
Năm người men theo cửa chính đi vào, Phó Viên đi phía trước lớn tiếng nói.
Tất cả người vào tiệm buffet đều có một niềm tin như vậy, đó là ăn cho hòa vốn.
Nhưng thực tế, trừ phi thật sự là dạ dày vương, người bình thường muốn dựa vào ăn buffet để hòa vốn thực ra rất khó.
Dù thế nào ông chủ nhà hàng cũng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5289710/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.