Mặc dù qua mạng không thấy mặt Lucia, nhưng khi nghe Lucia trực tiếp nói 'nhớ anh' hai chữ.
Hạ Lê vẫn cảm thấy trái tim mình bị đâm mạnh một cái.
Muốn nằm trên giường trực tiếp thăng thiên.
Giọng thiếu nữ so với trước đây càng thanh ngọt, đại khái vì buồn ngủ, giọng cô ấy mềm mại dẻo dẻo.
Nghe đã có thể trong đầu người để lại một bức tranh.
Bức tranh trong đầu Hạ Lê là một pudding sữa QQ đàn hồi.
"Lần trước anh nói, bất cứ lúc nào nhớ anh, đều có thể dùng điện thoại liên hệ anh, nên ta thử một chút."
Giọng pudding nhỏ đàn hồi của Lucia từ trong ống nghe điện thoại truyền tới.
Hạ Lê dán tai vào trong ống nghe, muốn đem những âm thanh này từng sợi tiếp nhận vào đầu.
"Ta vừa nãy không ngủ được, nên thử thử." Lucia lại nói.
Hạ Lê xoa mũi, khẽ ho.
Ép giọng kích động xuống, anh đặt âm thanh trưởng thành ổn trọng, cố ý làm bộ đáng tin.
"Em nhớ anh à?"
"Ừ."
"Nhớ anh thì qua đây đi."
"…"
Tiếc thay, mồi câu Hạ Lê thả ra không lập tức bị cắn câu.
Không biết Lucia đang cảnh giác với anh hay vì xấu hổ, Hạ Lê cách điện thoại cũng không thấy biểu cảm trên mặt cô ấy.
"Ngoài trời gió lớn không?" Hạ Lê quyết định đổi mồi tiếp tục câu cá.
"Khá lớn."
"Cửa sổ đóng chặt chưa?"
"Ừ đóng chặt rồi."
"Em biết không, tin tức mấy hôm trước, cư dân sống khu chung cư cao tầng vì cửa sổ không đóng tốt, nửa đêm gió quá lớn thổi phòng trong đem người lẫn giường đều thổi ra ngoài… nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5289291/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.