"Anh? Chuyện của anh có gì hay để kể."
Hạ Lê lại ngồi trước máy tính, trước tiên viết một đại cương ghi lại các điểm tình tiết vừa rồi.
Phía sau anh, Lucia vẫn nằm sấp trên giường ánh mắt mong đợi nhìn anh.
"Anh nói rồi, anh là người Trái Đất, không phải người đại lục Azeroth."
Vấn đề này Lucia đã muốn hỏi từ lâu, khi biết quê hương Hạ Lê ở Trái Đất, cô ấy đã tò mò điểm này, chỉ là lúc đó cô ấy và Hạ Lê chưa quen thân như vậy, nên không dám hỏi.
"Vậy tại sao, anh sẵn sàng đặt bản thân vào nguy hiểm, cũng đi giúp đỡ con người trên đại lục Azeroth?" Lucia tò mò nói.
"…"
Hạ Lê trầm mặc một lát.
Chuyện này, anh cũng không dễ giải thích.
Anh giúp đỡ người bên đó, là vì anh cũng là con người.
Cùng là con người, khi Hạ Lê nhìn thấy tộc Rồng làm ác ở thế giới đó, làng mạc bị thiêu hủy, vương quốc bị hủy diệt, người già lưu lạc, cùng trẻ em mất cha mẹ…
Tình cảm của anh và con người bên đó giống nhau, đều cảm thấy bi thương.
Đại lục Azeroth không chỉ có một con cự long Lucia, nơi đó còn nhiều hơn, tộc Rồng tính cách tệ hơn, thậm chí lấy tàn sát làm vui.
Hạ Lê bị triệu hoán trên đại lục Azeroth với thân phận dũng sĩ, anh rút kiếm trong đá, được ban cho sức mạnh tối thượng và vinh dự.
Anh vì con người chiến đấu, cũng vì chính mình chiến đấu.
Rất nhiều chuyện là bất đắc dĩ.
"Vì anh là con người." Hạ Lê khẽ nói.
Lucia ngồi dậy từ giường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5287201/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.