Bánh xe ô tô lăn qua mặt đường ướt nhẹp, bên trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi ra từ cửa điều hòa.
Cơn mưa lớn cuối thu đến nhanh, đi cũng nhanh.
Ngoài cửa kính, mưa đã nhỏ dần, những hạt mưa mờ mịt không kịp tụ thành dòng đã bị tốc độ xe vô tình đè lên kính, vẽ ra những vệt nước trong suốt.
Lucia hơi say xe, lên xe liền nằm dài trên đùi Hạ Lê.
Khu điện máy này cách khu Vạn Ngưu, nơi Hạ Lê sống khá xa, ngay cả khi không tắc đường cũng phải mất hơn hai mươi phút mới tới, huống chi mặt đường sau mưa tắc nghẽn khủng khiếp.
Hạ Lê ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ một lúc, rồi lại cúi xuống quan sát con ác long đang nằm trên đùi.
Mặt Lucia rất tái, thậm chí còn hơi trắng bệch.
Mỗi lần ngồi xe cô ấy đều trong trạng thái này, y hệt người say xe.
Cúi đầu, mái tóc đen ướt nhẹp của Hạ Lê vẫn còn nhỏ nước, một giọt nước rơi xuống, rơi trúng gò má đang yên tĩnh của Lucia.
Hạ Lê vội vàng đưa tay lau mái tóc mình, vuốt ngược mấy sợi tóc ngắn về phía sau gáy.
"…"
Con ác long vừa mới nhắm mắt giả vờ ngủ từ từ mở đôi mắt long lanh như ngọc của mình ra.
Hạ Lê lặng lẽ nhìn cô ấy, không ai nói lời nào.
"Chời đụ, trận mưa này són có tí tạnh rầu."
"Ai bẩu đánh sét, rõ ràng lóe tí chớp thâu."
"…"
Trong lúc đang tắc đường, tài xế lấy điện thoại ra không biết đang nhắn tin với ai, từng câu phương ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5279075/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.