"Loẹt xoẹt, loẹt xoẹt"
Ác long đi dép lê qua lại giữa phòng tắm và phòng ngủ, Hạ Lê ngồi trên sofa nhìn cô ấy bận trước bận sau.
Lúc quên lấy khăn tắm, lúc lại quay trở lại ban công lấy quần lót.
Nhìn miếng vải tam giác màu trắng tinh ác long nắm trong tay lắc qua lắc lại, Hạ Lê trong lòng cảm thán.
Hô, ác long thật thuần khiết.
Đầu nóng lên, Hạ Lê vội vàng lắc lắc đầu, gạt tư tưởng tạp nham sang một bên.
Tuy tối nay uống không nhiều, nhưng rốt cuộc cũng nhiễm một chút rượu.
Mượn cơn buồn ngủ ập đến, Hạ Lê thu dọn sơ qua sofa, trực tiếp ngủ.
...
Mơ mơ màng màng, trời hình như sáng rồi.
Bên ngoài cửa sổ buổi sáng trôi lững lờ sương mỏng, phảng phất tầng mây từ trên trời rơi xuống.
Trong phòng khách, sương mù mờ ảo cùng gió lạnh ùa vào cổ áo, Hạ Lê run lên một cái, từ sofa ngồi dậy.
"Không biết con rồng ngốc đó dậy chưa."
Nghĩ vậy, Hạ Lê đẩy cửa phòng mình.
Bên cạnh chân anh đặt đôi dép màu xanh lá rõ ràng rất thú vị nhưng bị Lucia phàn nàn vô số lần, nhìn đống quần áo chất trên đầu giường, áo len trắng, đồ ngủ vịt con vàng, cùng con cừu siêu to nằm trên giường.
Hạ Lê đột nhiên nhớ ra một việc.
"Ồ phải rồi."
"Mình đã đưa cô ấy về rồi."
Hạ Lê muốn đưa Lucia về, không đơn thuần vì ánh mắt mơ hồ buồn bã đêm đó của cô, cũng không phải vì câu 'Ta còn có thể về không?' với âm mũi.
Hạ Lê có động cơ quan trọng nhất.
Anh và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5277120/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.