đứng lại cho tao! mau đứng lại cho tao."Tên tóc đỏ vừa hét lớn con dao trong tay không ngừng lăm lăm lung tung,Tư Viễn sợ hãi chỉ cần chậm một giây thì sẽ bị chặt đứt chân.Tư Viễn một hơi cũng không dám quay đầu,Viễn Viễn ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy thục mạng về phía trước "á "bụp " chân cậu bị dây gai vướng vào quần rồi,làm sao bây giờ thời gian không còn nhiều Tư Viễn trực tiếp lấy tay không kéo dây leo đầy gai nhọn"a"gai nhọn đâm rách tay Tư Viễn chảy máu quần cũng bị dây leo quẹt rách tả tơi,Viễn Viễn cắn răng chịu đựng cơn đau truyền tới từ tay lôi hết đám dây leo tiếp tục chạy.
“đứng lại! đứng lại cho tao.Thằng nhãi.Mày không chạy nổi đâu!”
Chạy được bao lâu Tư Viễn lại vấp phải cây tươi đổ gục dưới đất làm Viễn Viễn ngã lăn quay dưới đất “con mẹ mày,đứng lại đó cho tao” giọng nói của tên tóc đỏ càng ngày càng gần Tư Viễn dùng hết sức đứng dậy,không được mình phải chạy.Tư Viễn vừa bám được cành cây đứng dậy thì "Phịch"tên tóc đỏ đứng sau lưng mắt đỏ lừ, thở hổn hẻn nắm chặt cổ áo Tư Viễn một tay nhấc bổng tiểu Viễn lên cao:"Muốn chạy!"Bịch "
Tư Viễn lại bị ném một phát trời giáng xuống đất.
Viễn Viễn đau đớn nằm co rúc dưới đất cảm giác đau nhức không tả nổi.
“Bốp!”
Đầu Tư Viễn ong ong như ong vỡ tổ hoa mắt nhìn một đầu tóc đỏ thành hai.
Chưa kịp tỉnh táo.
“Bốp”
"Mày muốn chạy đi đâu? Hả!"Tên tóc đỏ như bị lên cơn điên,mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-chi-co-em/3599469/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.