vì ham đuổi theo con bướm nghệ xinh đẹp bị lạc vào rừng Cúc Lị nhiều thú giữ,tìm kiếm hơn tám tiếng đồng hồ mới tìm thấy Thanh Tiêu một tay đang ôm một con thỏ nhỏ màu trắng nằm trên cành cây đa cổ thụ ngủ ngon lành cành đào,tay còn lại ôm khư khư một trái bồ đào đào chín mọng nước,trái ngược với lo lắng, thấp thỏm sợ hãi của tất cả mọi người, đặc biệt là người anh họ Hạ Triêu đang không ngừng niệm Phật, cầu nguyện cho đứa cháu nghịch tử vạn sự an toàn, bình an trở về nếu không cậu ta có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi cơn thịnh nộ của Hạ gia ban tặng, lương tâm day dứt ăn không ngon ngủ không yên giấc:
"Biết gì vậy?"Dực Thâm nhíu mày khàn giọng hỏi Thanh Tiêu đang nói anh biết chuyện gì.Thanh Tiêu bực bội không kiểm soát nổi cơn thịnh nộ rõ ràng lúc trước tạm biệt cô đã nói rõ ranh giới mà nhóc con này cứ cứng đầu theo lẽo đẽo thân xác già nua,tơ tàn này.Công việc,gia đình,bạn bè đã rất là khủng bố rồi bây giờ còn thêm tên lì lợm,vô liêm sỉ không biết đường lui này nữa là thành khủng hoảng chứ không còn khủng bố nữa,Thanh Tiêu cô đây đúng là xui xẻo hết phần thiên hạ:“Không nhớ sao, một tháng trước tôi nói giữa tôi và anh không có gì xảy ra không nên qua lại!”
" À! nhớ rồi, nhưng tôi cứ muốn qua lại làm sao bây giờ?“Dực Thâm giọng điệu khiêu khích Thanh Tiêu, đây là anh đang bắt chước giọng điệu khiêu khích lúc trước cô vừa gặp anh"Bây giờ anh muốn sao,ra giá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-chi-co-em/3599460/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.