Chậm chạp, không nhạy bén, không biết chính xác nên coi đó là chuyện tốt hay chuyện xấu, trêu chọc người khác mà không biết.
Giang Dự Thành chỉ có thể nhắc nhở mình trong lòng, chỉ còn 13 ngày, nhịn xuống xúc động ăn cô vào bụng.
Chỉ là còn đùa giỡn nói một câu: “Vậy để anh xoa xoa cho em nhé?”
“Không cần.” Trình Ân Ân đỏ mặt dùng cánh tay ôm lấy ngực, “Chú mau đi đi.”
Giang Dự Thành búng một cái trên trán cô: “Mệt thì ngủ một lát đi. Cuộc họp này có thể hơi lâu, chờ anh quay về mình cùng nhau về nhà.”
Trình Ân Ân ngoan ngoãn đồng ý.
Cô nhìn Giang Dự Thành rời đi, văn phòng lập tức yên tĩnh lại. Cả buổi sáng rõ ràng cũng không nói lời nào nhưng lần này anh đi, liền có vẻ nhàm chán.
Trình Ân Ân cũng không dám lục lọi đồ đạc của anh, đã trải nghiệm đủ thích thú của ông chủ, đứng dậy về lại ghế sô pha, tiếp tục xem TV. Thấy buồn ngủ chỉ cần trượt xuống nhắm mắt lại.
Giấc ngủ này rất sâu. Khi tỉnh lại, mí mắt mông lung mở ra liền thấy một cái đầu tròn nhỏ ngay trước mắt. Giang Tiểu Sán chống cằm, yên lặng nhìn cô.
Trình Ân Ân mở to đôi mắt ngái ngủ, đối mặt với cậu bé.
“Tỉnh dậy đi, rời giường về nhà.” Giang Tiểu Sán kéo dài giọng nói, nói rất nhẹ.
Ngủ trưa lâu quá sẽ rất mệt mỏi, Trình Ân Ân cảm thấy đầu mình trầm trầm, ngồi xuống còn rất mơ hồ.
Giang Dự Thành bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982929/chuong-65.html