Bên trong chung cư, các căn hộ đều sáng đèn, ngay cả tiếng nói dưới lầu cũng có thể nghe được. Trình Ân Ân một mực chạy về căn phòng nhỏ, bình tĩnh một chút, bắt đầu chuẩn bị nấu cơm.
Cô đã tham khảo cách làm trên mạng ngay cả một chữ cũng không bỏ sót: Mấy loại nguyên liệu nấu ăn đều cắt nhỏ, xào thịt gà xé trước, sau đó thêm hành tây vào xào, kế đến là khoai tây và cà rốt vào cùng một lượt, đến cuối cùng thêm nước cà ri.
Sau khi xào xong thịt gà, nghe được tiếng gõ cửa cốc cốc.
Trình Ân Ân nhìn ra ngoài cửa, buông cái đĩa trong tay xuống, trong nháy mắt cả người khẩn trương, thậm chí còn quên hỏi một tiếng: Ai đó.
Tiếp tục lặng im một lát, ngoài cửa vang lên giọng nói của Giang Dự Thành: “Mở cửa, là tôi.”
Trình Ân Ân thở dài một hơi, đi qua mở cửa: “Chú Giang, sao chú lại tới đây?”
Giang Dự Thành: “Đi ngang qua.”
“Mau vào đi.” Trình Ân Ân để anh đi vào.
Phòng nhỏ hẹp, cô có chút ngại ngùng, chạy đến trước bàn học lấy ra cái ghế dựa duy nhất: “Chú Giang, chú ngồi…”
Vừa quay đầu, thấy Giang Dự Thành cởi áo khoác, ngồi xuống giường nhỏ của cô.
Chú ấy cũng thật là không khách khí.
Giang Dự Thành liếc một vòng, căn phòng này thực sự quá nhỏ, còn không bằng một căn phòng ngủ trong nhà. Nhưng mà năm đó Trình Lễ Dương đưa cô đi khỏi nhà, chính là thuê một căn phòng nhỏ như vậy.
Lúc Trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982919/chuong-55.html