Tuyết vẫn đang rơi, sao sáu cánh ung dung rơi xuống.
“Vì sao lại nghĩ như vậy?” Giang Dự Thành vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh.
“Không phải là tôi nhìn giống cô ấy sao…” Trình Ân Ân nói một nửa câu liền im bặt không nói tiếp nữa.
Còn nói là em gái thất lạc nhiều năm, không phải trong phim truyền hình đều như vậy sao? Cô chính là cảm thấy hình ảnh này đã quen thuộc và quá chân thực, phảng phất như nhìn thấy qua. Hơn nữa cô cảm thấy cô với vợ của anh tương tự nhau.
Nhưng sao có thể là em gái được, nếu là em gái thì tại sao lại không nhớ bọn họ? Mặc dù sau khi bị tai nạn xe cộ, thật nhiều người không nhận ra được, nhưng ký ức không hề có gián đoạn.
Những ngày gần đây, trong đầu ngẫu nhiên xuất hiện một đoạn ngắn, nhưng không thể nào hiểu được.
Là do gần đây áp lực quá lớn hay sao.
“Chỉ là não tôi co giật (*) chút thôi, không cần quan tâm đâu.”
(*) Từ gốc não trừu (脑抽),dùng để chỉ những lời nói và hành vi bất thường. (Theo Baidu)
Ánh mắt Giang Dự Thành quay qua chỗ khác.
Giang Tiểu gia ở phía xa xa đang nặn một quả cầu tuyết chuẩn bị đánh lén, bị bắt tại trận, cực kỳ nhanh chóng quay người làm bộ như tất cả chỉ là hiểu lầm.
Trình Ân Ân đi được hai bước, nghe được giọng nói với cảm xúc không rõ của anh đuổi tới: “Đừng có nhận người thân lung tung, tôi không muốn làm anh rể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982917/chuong-53.html