“Tôi tự mình tìm được.”
Nghe ngữ khí của anh hình như không được tốt, Trình Ân Ân không dám nhắc tới Đoạn Vi. Cô ấy chỉ cho mình một lời nhắc nhở mà thôi, hơn nữa cũng đã rời chức vụ rồi, cũng không thể vì cái này mà đem lại phiền toái cho cô ấy.
Ánh mắt Giang Dự Thành sâu kín, lúc đó không nói gì, hôm sau bộ phận PR của Thành Lễ gặp nạn.
Quản lý Diêu làm việc chắc chắn, quản lý nghiêm khắc, bộ phận PR dưới sự lãnh đạo của cô ấy cực ít xuất hiện sai lầm. Nhưng cô chủ yếu phụ trách mảng marketing và quan hệ xã hội, chuyện của Trình Ân Ân là do Đoạn Vi một tay xử lý, mượn nhân lực cùng quan hệ của bộ phận PR xóa hết dấu vết, xem như tai bay vạ gió. Nhưng nói cho cùng là làm việc không tốt, bị ông chủ điểm danh, quản lý Diêu cũng hung hăng khiển trách những nhân viên phụ trách lúc đó một phen.
Mặc dù chỉ là hình bên mặt, ống kính cũng xa, những người quen biết Trình Ân Ân có khả năng không nhận ra, ngay cả cô cũng không thể nhận ra. May mắn chỉ là một bức ảnh một bên mặt, để cô hiểu lầm là tương tự, nếu như cô thật sự thấy rõ ngũ quan, hậu quả cũng không chỉ đơn giản như vậy.
Đoạn Vi bị gọi về Thành Lễ, lúc lên lầu đụng ngay một nhân viên nữ đang khóc đi ra từ văn phòng của Quản lý Diêu. Vừa thấy cô liền nói: “Thư ký Đoạn, bài Weibo kia lúc đó bọn tôi đã hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982908/chuong-44.html