Phạm Bưu là nhân vật tiêu biểu cho trường phái ‘đầu óc ngu si tứ chi phát triển’, Trình Ân Ân chỉ trả lời một chữ ngắn gọn “Vâng” làm cho anh không biết trả lời lại như thế nào, một lần nữa đưa di động qua hướng của Phương Mạch Đông.
Người sau liếc mắt, còn chưa kịp đưa ra phản ứng, nghe người đối diện nói một tiếng nhỏ.
Giang Dự Thành gác đũa lại, mặt không thay đổi nhìn bọn hắn: “Nói.”
Phạm Bưu cả người cơ bắp cường tráng, không sợ trời không sợ đất, chỉ có trước mặt Giang Dự Thành ngay cả cái rắm cũng không dám thả, lập tức nói: “Chị Trình gửi WeChat cho em.”
Giang Dự Thành đưa tay, anh lập tức ngoan ngoãn đưa điện thoại ra.
Những tiết học buổi sáng Trình Ân Ân không hề nghe lọt tai, cơm trưa cũng ăn không vô, do dự một hồi lâu, rốt cuộc vẫn hạ quyết tâm, mở hình WeChat của Phạm Bưu ra.
Cô không hỏi Phương Mạch Đông, lý do thứ nhất chính là số lần cô gặp Phạm Bưu nhiều hơn, quen thuộc hơn. Lý do khác nữa là mặc dù nhìn Phương Mạch Đông ôn nhuận thân sĩ, nhưng trên thực tế so với chị gái cơ bắp mặt mày hung hãn có cảm giác xa cách hơn.
Hai người này đều là tay trái tay phải của Giang Dự Thành, chắc hẳn hiểu rõ sự tình của anh, nhưng Trình Ân Ân vẫn không thể trực tiếp hỏi đến những chuyện có liên quan đến vợ của chú ấy.
Cô gửi xong chữ “Vâng”, ngay tại lúc nghĩ hay mình đi hỏi Trợ lý Phương, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982906/chuong-42.html