Giang Dự Thành phát giác hô hấp của cô bỗng nhiên run rẩy, ngón tay dừng lại một chút nhưng vẫn không thu hồi.
Trong xe mờ mờ, ánh đèn neon rơi trên vai anh, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào đường cong nơi gương mặt mượt mà của cô. Đôi mắt Giang Dự Thành buông xuống, tầm mắt di chuyển theo ngón tay, từ cằm của cô chậm rãi cọ qua.
Chỗ đó làn da tinh tế, trơn nhẵn.
Trình Ân Ân khẩn trương nuốt nước miếng, vẫn lừa mình dối người đóng chặt con mắt giả vờ ngủ say. Để tay nơi lồng ngực, hai bàn tay nắm chặt gắt gao.
Cô cẩn thận từng li từng tí, tỉnh tỉnh mê mê, thậm chí không biết vì sao mình phải giả vờ như vậy.
Chỉ là trong khoảng thời gian dày vò cùng với thành kính hòa lẫn kia, cô rõ ràng cảm giác được cô thích anh chạm vào, thích nhiệt độ ngón tay anh.
Cứng ngắc do giữ nguyên tư thế quá lâu, Trình Ân Ân không kiên trì nổi. Cô không hề biết kỹ thuật diễn xuất sứt sẹo của mình đã sớm lộ ra chân tướng, nghẹn đến mức mặt mày đỏ rần còn phải cố gắng chống đỡ.
Thẳng đến khi ở một giao lộ nào đó xe đột nhiên thắng lại, lão Trương tài xế người vẫn luôn tốt tính, mở cửa sổ ra ngữ khí có chút không tốt nói một câu: “Dẫn theo trẻ con qua đường thì coi chừng một chút! Đừng có vượt đèn đỏ.”
Thân thể Trình Ân Ân chấn động một cái, vội vàng nắm lấy cơ hội nào làm bộ như bị đánh thức, ngồi dậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982904/chuong-40.html