Anh nói xong câu kia, trực tiếp lấy khăn quàng cổ ra, quàng lên cổ. Trong lòng Trình Ân Ân có chút khẩn trương, giống như sương mù trước lúc bình minh, vào thời khắc mặt trời ló dạng bao nhiêu sương mù đều tan biến.
Lúc này Giang Tiểu Sán ân cần giữ chặt một đầu khăn quàng cổ, muốn giúp Giang Dự Thành quấn lên, bị anh nắm bàn tay đẩy ra.
“Rửa tay chưa?”
Giang Tiểu Sán: “…..”
Một người đàn ông có tuổi không được sủng ái thật là đáng thương, “Chỉ là một cái khăn quàng cổ mà thôi”, lại có thể quý trọng như vậy, chậc chậc chậc.
Tiếng gõ cửa vang lên, Giang Dự Thành đứng dậy, đi về bàn làm việc, trả lời: “Đi vào.”
Đẩy cửa ra, Phương Mạch Đông đứng ngoài cửa: “Giang tổng, Quản lý Diêu tới.”
Ngay sau đó, sau lưng anh là một người phụ nữ có dáng người hơi tròn, trên mặt mang theo ba phần nụ cười đi vào, ăn mặc chuẩn mực, tư thế bước đi biểu lộ sự tự tin cùng phóng khoáng. Sau khi đi vào mắt nhìn đến hai người đang ngồi trên ghế salon tiếp khách, hòa nhã cười một tiếng, khẽ vuốt cằm, lễ tiết không có chút sai sót nhưng vẫn không mở miệng chào hỏi.
Hôm đó trong cuộc gặp mặt vội vã ở dưới lầu, mặc dù không nói lời nào, những người có con mắt sắc sảo có thể nhìn ra được vị Trình đổng sự này khác so với trước kia.
Chuyện giữa hai vợ chồng người bên ngoài không thể nào biết rõ, Quản lý Diêu quen biết với Trình Ân Ân nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982895/chuong-31.html