Những người tham gia hạng mục mười hai người mười ba chân ở Đại hội thể dục thể thao hơn nửa là học sinh ngoại trú, thời gian luyện tập không dễ sắp xếp tí nào. Chiếm dụng thời gian nghỉ giữa giờ buổi sáng cùng với thời gian nghỉ trưa.
Đào Giai Văn vẫn đứng bên phía bên phải Trình Ân Ân.
Người đứng ngoài cùng phải theo sát tần suất với những người bên trong, vì thế cho dù cô ta kết thù với Trình Ân Ân hai năm liền, vì chuyện này bọn họ vẫn phải ôm nhau cùng một chỗ. Chuyện bóng rổ lần trước, cô ta đã chân thành xin lỗi Trình Ân Ân, nhận lỗi, sau đó thái độ liền hòa nhã hơn rất nhiều.
Tập luyện vẫn không hề có chút thành quả nào, hôm nay ủy viên thể dục có chút gấp rút, đã tập luyện nửa tiếng nhưng vẫn không chịu thả người. Đến khi cậu hô một tiếng “Giải tán”, mười hai người ai nấy đều biến thành một quả bóng xì hơi. Từng người ngồi xuống bỏ xà cạp, một bên líu ríu phàn nàn mệt mỏi cùng đau nhức.
Chân phải của Trình Ân Ân vô cùng đau nhức, bỏ dây cột, kéo ống quần lên nhìn một chút, trên cổ chân đã có nhiều lằn đỏ.
“Cậu không sao chứ?” Đào Giai Văn xoay người hỏi một câu.
Trình Ân Ân lắc đầu: “Không sao.”
Cô đứng dậy đang muốn đi cùng với Diệp Hân về phòng học, Đào Giai Văn lại nói: “Ân Ân, tớ nói với cậu mấy câu được không?”
Trình Ân Ân dừng bước chân, có chút nghi hoặc, không biết cô ta định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982880/chuong-16.html