Lão Tần bước ra ngoài hành lang nói chuyện với Giang Dự Thành, thấy Trình Ân Ân liền ngừng câu chuyện.
Trình Ân Ân nhớ rõ lão Tần cũng có con trai đang học tiểu học, không chênh lệch nhiều so với Giang Dự Thành, nhưng khi hai người cha sóng vai đứng cùng một chỗ, lại hoàn toàn không phải là người có cùng một thế hệ.
Trình Ân Ân đi qua, vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép hỏi: “Chú Giang, chú có việc gì cần tìm tôi sao?”
Lúc này ánh mắt của Giang Dự Thành vẫn đang nhìn vào lớp học mới thu hồi lại, rũ mắt liếc cô một cái: “Cô nói xem.”
Hôm nay giống như rất không vui nha, trong lòng Trình Ân Ân lẩm bẩm.
Không dám đụng đến vị lão đại xui xẻo này, vừa cẩn thận vừa chần chừ trả lời: “Tôi nói… có?”
“…”
Hai mắt Giang Dự Thành híp lại, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm cô một lát, bàn tay nhẹ nhàng lắc một cái, giơ một trang giấy lên trước mặt cô.
ẫu>
Đã dùng danh nghĩa cô điền đầy đủ, chỗ cha mẹ ký tên chính là tên của Trình Thiệu Quân, Giáo viên Chủ nhiệm ký tên đồng ý, Hiệu trưởng cũng đã ký tên đóng dấu đầy đủ.
Trình Ân Ân đọc từng chữ một từ đầu đến cuối, trên mặt lộ ra biểu hiện nghi hoặc: “Vì sao tôi cần phải ngoại trú?”
Thật ra khoảng cách từ nhà đến trường không xa, có xe buýt đi thẳng tới, nếu không kẹt xe thì đường đi cũng khoảng nửa tiếng. Với việc đi học của mình cũng thuận tiện, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982878/chuong-14.html