“Đúng vậy, cậu diễn viên nhỏ này có năng lực rất mạnh, ứng phó tại hiện trường cũng rất nhanh,” Hiệu trưởng Lưu máu nóng bốc lên đầu, năng lực nhìn mặt nói chuyện cũng vì đó mà giảm đi rất nhiều, “Ngài nhìn xem ánh mắt nhìn người thật sự là không có gì để nói.”
“Đi được rồi.” Giang Dự Thành ngắt lời ông ta.
Không nói thêm nhiều hơn một chữ, ngay cả không kiên nhẫn muốn đuổi khách cũng biểu đạt đầy đủ.
Hiệu trưởng Lưu cũng vội nói: “Vậy được, trước mắt tôi về đã. Bạn học Tiểu Trình sẽ sớm tỉnh thôi. Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy ngày, đừng nóng vội quay về trường học, sức khỏe vẫn quan trọng hơn.”
Sau khi Phương Mạch Đông làm xong thủ tục trở về, Giang Dự Thành đang đứng ngoài cửa, hai tay đút túi quần tây, đứng dựa vào tường, bả vai hơi cong, trong đôi mắt thâm thúy kia nhìn không ra cảm xúc.
Phương Mạch Đông vừa thu chân lại, nhìn về phía phòng bệnh, người còn ngủ chưa tỉnh.
Anh sắp xếp đống hóa đơn trong tay, đi đến sau lưng Giang Dự Thành. Anh châm chước hai ba lần, nói: “Lúc Ân Ân vừa đến bệnh viện có tỉnh lại một lần.”
Giang Dự Thành nghiêng mắt, thần sắc của Phương Mạch Đông ngưng trọng mấy phần, cũng có thể nói là chần chờ: “Cô ấy giống như nhận ra em.”
“Chị Trình hồi phục?” Phạm Bưu không biết từ lúc nào cũng đã xuất hiện sau lưng anh, la lên một tiếng, “Xem ra phim truyền hình diễn không sai. Trị mất trí nhớ vẫn nên dựa vào gõ đầu…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982875/chuong-11.html