Đợi đi ra khỏi cổng lớn trung tâm mua sắm, nhìn thấy những võ giả gãy tay gãy chân kêu la không ngừng đầy ngoài cửa, trong lòng ông ta không nhịn được phải run lên.
“Có… có chuyện gì vậy?”, Mã Thiên Bồi nhìn sang gã đeo kính, hỏi gã đã xảy ra chuyện gì.
Chẳng phải đã nói mời võ giả đến đối phó Trịnh Sở và Tạ Bá Ngọc sao? Sao những võ giả này còn yếu kém hơn người bình thường, bị hai người họ đánh đến mức độ này.
Gã đeo kính nhìn thấy cảnh này, lắc đầu như giã tỏi: “Sếp Mã, tôi cũng không biết”.
Gã cất giọng run run nói: “Hơn nữa tôi cũng không gọi nhiều người như vậy đến”.
Gã đeo kính vừa nói, ánh mắt vừa nhìn kỹ lại, bỗng nhiên nhìn thấy trong số võ giả nằm dưới đất kêu la rên rỉ lại không có võ giả mà mình gọi đến.
Gã nhìn sang Mã Thiên Bồi, hé miệng cười nói: “Sếp Mã, người của chúng ta vẫn chưa đến, những người này có lẽ là người bình thường, võ giả minh kình mà tôi mời đến đâu có yếu kém thế này, người nào cũng là cao thủ hàng đầu”.
“Vậy thì tốt”, Mã Thiên Bồi nhìn bóng dáng của Trịnh Sở và Tạ Bá Ngọc với ánh mắt lạnh lùng, nói: “Mau gọi võ giả của chúng ta ra đi, còn không ra thì hai người này sẽ bỏ đi mất”.
Gã đeo kính nghe lời của Mã Thiên Bồi, gật đầu nói: “Bây giờ tôi gọi điện ngay”.
Hai tay gã run run cầm điện thoại gọi điện cho võ giả.
Rất nhanh, sáu võ giả minh kình mà gã đeo kính gọi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-thuong-tien-de/908697/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.