Cho dù người đàn ông áo đen ở bên cạnh đã quen nhìn ánh mắt đáng sợ của ông lão, nhưng khi nhìn thấy lần nữa vẫn cảm thấy đáng sợ và kinh hãi.
“Có chuyện gì?”, ông lão nói giọng bình thản, dường như chuyện gì cũng không gợi nên hứng thú cho ông ta.
Cổ Thế Tuyệt nghe ông lão nói, dường như cơ thể gặp phải áp lực cực lớn nào đó, khiến ông ta mở miệng nói chuyện cũng rất khó khăn.
Đợi qua một lát, ông ta mới mở miệng được: “Sư phụ, Trần Hổ đến thành phố Giang Nam tìm ngọc ba màu, kết quả bị một thiếu niên đánh chết”.
Ông lão nghe Cổ Thế Tuyệt nói, vẻ mặt không có biểu hiện gì, không hề cảm thấy phẫn nộ vì cái chết của Trần Hổ, giọng nói bình thản.
“Trần Hổ đến thành phố Giang Nam có tìm được tung tích của ngọc ba màu không?”
Cổ Thế Tuyệt lắc đầu, cung kính nói: “Không có tình báo nào biết Trần Hổ tìm được tung tích của ngọc ba màu ở thành phố Giang Nam”.
“Quả nhiên, ngọc ba màu không dễ gì tìm được”. Lúc ông lão nói đến ngọc ba màu, trong mắt lóe lên tia sáng.
Chỉ có ngọc ba màu mới có thể khơi lên hứng thú của ông ta, những thứ khác không đủ tư cách thu hút sự chú ý của ông ta.
“Ta tin Thiên Nguyên đạo nhân sẽ không lừa ta. Thành phố Giang Nam chắc chắn có tung tích của ngọc ba màu”, Vương Thành Nhân cất giọng bình thản: “Con đến thành phố Giang Nam tìm xem, nếu có thể tìm được tung tích của ngọc ba màu, mọi chiêu thức thủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-thuong-tien-de/908682/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.