Ads Đây là một đại sảnh hình vuông dài rộng 200m.
Bốn phía đại sảnh là trụ đá lớn mọc cao như rừng, cơ hồ trên mỗi cột đá đều buộc người, ngoài ra còn một đống thi thể nằm ngổn ngang dưới đất.
Những người này, hoặc bị rạch ngực mổ bụng, nội tạng bị lấy hết; hoặc da thịt toàn thân bị lột, chỉ còn mỗi bộ xương; còn có người bị bơm vật chất kỳ lạ như thủy ngân từ đỉnh đầu vào, toàn thân cứng ngắc.
Càng kinh ngạc chính là có một lượng người kha khá vẫn chưa chết, người thì cúi đầu nhìn bụng ngực trống không lớn tiếng khóc thét, người thì xương hàm lộ ra ngoài gõ nhau kêu lách cách cực kỳ khó nghe, còn người bị vật chất giống như thủy ngân tưới ngược lại không rên tiếng nào, duy chỉ có thất khiếu chảy ra chất lỏng màu bạc, như máu, như nước mắt.
Toàn đại sảnh chính là một biển máu, thi thể chồng chất thành núi, mùi thối xông vào mũi, tiếng kêu thét chói tai, hệt như một chỗ nhân gian luyện ngục.
Phía cuối là một tòa tế đàn, trên tế đàn có một người toàn thân đẫm máu đang nằm.
Toàn thân người nọ cũng đã bị lột da, chỉ còn lại có một thân thể máu thịt be bét, chẳng khác gì một con sâu lớn quằn quại, mãi chưa chịu chết.
Bên tế đàn, một con quái vật nhìn giống như mụ phù thủy già đang đứng, toàn thân phảng phất đắm chìm trong máu tươi, mười móng tay dài mà nhọn, ánh mắt lóe lên tia sáng đỏ ngòm.
Lúc nhóm Ôn Nhu xông tới, nó đột nhiên ngẩng đầu liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tan-vu-trang/2047174/chuong-360.html